Câu chuyện Nhân văn: HAI MẸ CON ỐC SÊN

Thứ tư - 27/09/2017 10:47
HAI MẸ CON ỐC SÊN
HAI MẸ CON ỐC SÊN

>> Truyện Cổ Phật Giáo: Một Lòng Vì Ðạo
>> Đại kỵ trong cuộc đời: Chớ cho rằng việc ác nhỏ mà làm
>> Đời sống Tâm linh trong thời hiện đại
>> 4 nguyên tắc để thoát nghèo khổ


Vào một buổi sáng đẹp trời, 2 mẹ con ốc sên đi chơi và nói chuyện với nhau.

 Ốc sên con hỏi:

- Tại sao chúng ta phải đeo cái bình to và nặng trên lưng? Thật mệt chết đi được!”

Ốc sên Mẹ trả lời :

- Tại vì chúng ta không có xương, di chuyển chậm nên cần cái bình để bảo vệ.

- Nhưng em sâu róm cũng không có xương, di chuyển không nhanh, tại sao không cần cái bình để bảo vệ?

- Vì một ngày em ấy sẽ hóa thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ em ấy con ạ!

- Em giun đất cũng không có xương, cũng bước chẳng nhanh, cũng chẳng tiến hóa, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa to, vừa nặng đó?

- Em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy.

Ốc sên con bật khóc nói với mẹ rằng :

- Chúng ta thật đáng thương, bầu trời thì không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che trở chúng ta!

- Vì vậy mà chúng ta có cái bình. Ốc sên mẹ an ủi con. Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân của chúng ta!
 

Câu chuyện Nhân văn: HAI MẸ CON ỐC SÊN

 

 

Đúng vậy, trong cuộc sống ta không thể trông chờ vào sự giúp đỡ của bất cứ ai, chúng ta chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình để vươn lên!

Con người chúng ta là những sinh vật nhỏ bé trong cái vũ trụ thiên nhiên này ta phải luôn đối diện với bao thiên tai, hỏa hoạn, sóng thần, động đất với thời tiết nghịch cảnh trong cuộc đời này mà sở dĩ con người mình được tồn tại là nhờ vào khối óc và đôi bàn tay chúng ta./.

Tổng số điểm của bài viết là: 19 trong 4 đánh giá

Xếp hạng: 4.8 - 4 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Mã bảo mật   

Cây chùm ngây (Moringa Oleifera)

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây